
Sống đủ tốt không phải là sống cam chịu,
mà là sống có đạo, đủ vững để cái sai của người khác không làm mình trở nên xấu theo.
Trong đời sống tình cảm, không ai tránh khỏi những lúc sai lầm.
Sai vì yếu lòng,
sai vì thiếu hiểu biết,
sai vì chưa trưởng thành,
Hoặc sai vì nghiệp của họ buộc phải trải qua bài học ấy.
Nhưng cái sai nguy hiểm nhất không phải là sai lầm ban đầu,
mà là khi cái sai ấy kéo theo sự trả đũa, cay nghiệt và tổn thương lẫn nhau.
Khi một người sai, nếu người còn lại cũng chọn cách tha thứ sai theo thì gia đình không còn ai để giữ đạo nữa.
Người sống có đạo hiểu rằng mình không ở lại để chịu đựng cái sai, mà ở lại để giữ cho điều đúng vẫn còn tồn tại.
Họ không la hét để chứng minh mình đúng,
không làm tổn thương để trả lại tổn thương,
không dùng sai lầm của người kia để biện minh cho sự thay đổi tệ hơn của mình.
Họ chọn sống tử tế hơn mức cần thiết,
điềm tĩnh hơn mức bình thường,
và bao dung hơn mức bản năng cho phép.
Không phải vì họ yếu đuối,
mà vì họ hiểu một điều rất sâu:
Con người chỉ thật sự sửa sai khi đứng trước một tấm gương đủ sáng để họ tự nhìn thấy chính mình mà hối lỗi.
Sự tử tế có sức mạnh mà sự trừng phạt không có.
Sự điềm đạm có sức nặng mà lời chỉ trích không mang lại.
Và sự kiên định trong đạo lý có thể đánh thức lương tâm của người đang lạc đường.
Người sống đủ tốt không nhắc lại lỗi cũ của người khác mỗi ngày,
không biến quá khứ thành nguồn cơn cho mọi cuộc tranh cãi,
không bắt người kia phải trả giá mãi cho một sai lầm đã qua.
Họ cho người bên cạnh một cơ hội để lớn lên, đồng thời cũng cho chính mình một cơ hội để giữ được phẩm giá.
Họ biết rõ nếu được lựa chọn chắc chắn không ai chọn làm sai để rồi bị vạch trần và trừng trị.
Vì họ biết,
giữ được đạo của mình quan trọng hơn việc thắng thua trong một mối quan hệ.
Khi bạn đủ tốt thì không đảm bảo người khác sẽ thay đổi,
nhưng nó đảm bảo bạn không đánh mất mình.
Và đôi khi,
chỉ cần một người còn giữ được sự tử tế trong gia đình, thì gia đình ấy vẫn còn hy vọng giữ gìn và tiếp nối giá trị đạo đức.
Người thật lòng muốn ở lại sẽ tự biết sửa sai khi họ nhận ra người ta tha thứ cho mình là vì muốn nâng đỡ mình chứ không phải vì họ ngu ngốc.
Còn nếu họ vẫn không thay đổi, thì sự tử tế của bạn cũng đã đủ để bạn ra đi trong bình an, không mang theo oán trách.
Đó chính là cách người có đạo bước qua tổn thương:
không làm cái sai lớn thêm,
không làm trái tim mình nhỏ lại.
Và họ tin rằng Nhân ai tạo, Quả người nấy gánh, vì vậy, nhân quả của người hãy để người tự nhận ra nhưng nhân quả của mình nhất định mình phải bảo vệ.
—
Khai vấn/ Mentor/ Coaching cùng Pepper qua: 038 828 7969
Tư vấn lớp học: 038 287 9788

